C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chuyện Tối giản: 2 năm sau.

C

Tiếp nối bài viết đầu tiên về lối sống Tối giản được đăng cách đây 6 tháng, bài viết này cũng là những chia sẻ ngẫu nhiên về những trải nghiệm, kinh nghiệm cá nhân trong hành trình lược bỏ những gì không cần thiết, tạo thêm “không gian”, sẵn sàng đón nhận những giá trị sống, mới mẻ và ý nghĩa.

 

Giá trị ẩn sau vật chất

 Sống tối giản không mang lại hạnh phúc. Nhưng trong quá trình sống tối giản mang đến thêm cho ta không gianthời gian để đơn giản là sống một cách tốt hơn, và điều đó chắc chắn đem lại cho ta hạnh phúc.-unknown

 Từ lúc bắt đầu hạn chế thói quen mua sắm bừa bãi, tôi dành nhiều thời gian hơn khi cân nhắc mua một món đồ. Và rồi từ đó, tôi khám phá ra những giá trị đích thực, phía sau mỗi sản phẩm.

Khi số lượng mỹ phẩm giảm xuống, tôi bắt đầu quan tâm đến việc tìm hiểu những sản phẩm phù hợp với đặc điểm da của mình, các thành phần chứa trong những loại mỹ phẩm đó có lành tính và có tác dụng về dài hạn hay không? Thời điểm hiện tại, 80% những sản phẩm dưỡng da mà tôi đang dùng là của hãng mỹ phẩm thiên nhiên Lush. Hãng sử dụng những nguyên vật liệu thiên nhiên, thân thiện với da, được làm thủ công. Ngoài ra Lush là một trong số những thương hiệu thực sự quan tâm đến giá trị đạo đức và có tinh thần ý thức cao đến việc bảo vệ môi trường. Từ việc không sử dụng các thành phần nguồn gốc từ động vật, phản đối việc dùng động vật để thử nghiệm sản phẩm, cho đến thu gom những hộp rỗng và tái sử dụng, hãng cũng ngày càng tăng cường sản xuất những sản phẩm không cần đóng gói như bom tắm, xà bông gội đầu, xà bông dưỡng da…

BẠN CÓ BIẾT Những câu chuyện đau lòng phía sau những sản phẩm.

Chỉ là một hũ kem dưỡng da, một thỏi son, một hộp phấn trang điểm thôi, có cần thiết tra tấn những con vật tội nghiệp, không có sức chống cự? (Hãy tìm kiếm bằng từ khóa #cosmetics cruelty free để biết những con thú bị hành hạ, tra tấn tàn nhẫn như thế nào để kiểm nghiệm sản phẩm mà chúng ta đang dùng hàng ngày.)

Chỉ là một cái áo phông, một cái váy, một đôi giày thôi, có cần thiết phải đánh đổi bằng sinh mạng của con người, bằng sự chia ly của một gia đình người lao động chân chất nghèo khổ? (Hãy tìm kiếm bằng từ khóa “Rana Plaza Disater”. Vụ sập nhà máy dệt may tại Bangladesh gây nên cái chết cho 1,134 người. Một trong những xưởng sản xuất lớn cho những thương hiệu thời trang nhanh, vụ việc được cho là cấu trúc không an toàn của nơi này là nguyên nhân chính dẫn đến thảm họa.)

Ai là người có trách nhiệm cho những vụ việc thương tâm ấy nếu không phải những người tiêu dùng ham rẻ đã thúc đẩy cho thương hiệu thiếu đạo đức ngày càng lớn mạnh, phát triển như vũ bão, thống trị khắp thị trường.

Chúng ta có thực sự vô can?

Cái giá thực sự của nó, bạn vẫn thấy xứng đáng?

Cái giá của nó, bạn thấy công bằng?

Liệu chúng ta có bị cái rẻ làm mờ mắt, quên đi mất những giá trị chân chính?

Bắt đầu từ những hành động nhỏ như ủng hộ những doanh nghiệp địa phương, thương hiệu Việt Nam, những doanh nghiệp nước ngoài thực sự hướng tới sự phát triển bền vững, biết cho đi và biết cống hiến cho xã hội nữa. Sống tốt hơn, đơn giản chỉ là như vậy thôi.

 

Không gian sống mơ ước

 Tôi thực sự tin rằng mình nên nhìn “ngôi nhà” như một hiện thân của tâm hồn và trí tuệ của chính chúng ta. Khi chúng không còn trong tình trạng ngổn ngang đồ đạc thì ta sẽ có thêm không gian để lắng nghe trí tuệ, kết nối với tâm hồn.

Khi còn nhiều đồ đạc, tôi loay hoay với việc giữ cho chúng ngăn nắp còn chưa xong, chứ đừng nói đến chuyện định hình phong cách cá nhân, lối sống lý tưởng,… Nhưng sau đó, đồ đạc vơi dần và chỉ còn lại những món đồ mà thực sự yêu thích, tôi bắt đầu nghĩ đến làm sao để tạo nên một không gian sống mơ ước của chính mình. Mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn sau đó, mọi món đồ được cân nhắc thêm vào đều hài hòa với tổng thể phong cách của căn hộ. Chẳng có gì thừa thãi, bởi bất cứ khi nào tôi cầm một món đồ lên ở cửa hàng là tôi đã hình dung “nơi ở” của đồ vật đó trong căn hộ rồi.

Có người nói với tôi rằng có thể cảm nhận được bầu không khí an lành, thư thái khi bước vào căn hộ của tôi, và đó đích thực là những gì tôi hình dung về nơi ở của mình.  

Tôi thực sự tin rằng mình nên nhìn “ngôi nhà” như một hiện thân của tâm hồn và trí tuệ của chính chúng ta. Khi chúng không còn trong tình trạng ngổn ngang đồ đạc thì ta sẽ có thêm không gian để lắng nghe trí tuệ, kết nối với tâm hồn. Có nhiều thứ trở nên tỏ tường và sáng rõ hơn từ khi tôi giảm bớt số lượng đồ đạc tại nơi ở của mình. Cảm thấy rõ điều quan trọng nhất đối với tôi là dành thời gian cho những người tôi yêu thương, tạo nên những kỷ niệm đẹp, làm những việc có ý nghĩa, thay vì phí phạm quãng thời gian ít ỏi để tốn năng lượng vào những món đồ thừa thãi.

 

Góc CHIA SẺ kinh nghiệm

Với những đồ đạc kích cỡ lớn

Nguyên tắc chung mà tôi vận dụng khi lựa chọn bỏ đi hay giữ lại một đồ vật nào đó là: “Cảm giác hạnh phúc mà đồ vật đó mang lại theo đúng lời khuyên của Marie Kondo, tác giả cuốn sách Nghệ thuật bài trí của người Nhật. Tôi đã qua “ải” quần áo, giày dép, mỹ phẩm, tài liệu,… một cách ngon lành, và rồi tôi gặp khó khăn khi phải đưa ra quyết định bỏ đi những món đồ LỚN.

Thực tế, những món đồ cồng kềnh thường rất khó khăn để đưa ra quyết định nên giữ lại hay bỏ đi. Tôi nhận ra những đồ đạc như vậy, chiếm một khoảng không gian lớn không chỉ về mặt vật chất mà còn tinh thần của bạn nữa. Một khi món đồ lớn về giá trị và về kích cỡ, ta thường đắn đo, tự hỏi rằng liệu có đúng không nếu bỏ đi đồ vật này, liệu ta có hối hận không, đã trót ném nó đi rồi lại thấy mình cần… vv

Giải pháp: Hãy tạm thời dẹp gọn, cất vào một góc, đưa ra một thời hạn nhất định, nếu trong thời hạn đó mà bạn không dùng đến, không một lần cảm thấy cần thiết thì chắc chắn bạn hoàn toàn có thể sống tốt mà không cần đến món đồ đó.

Tôi đã có một trải nghiệm tương tự khi quyết định bỏ chiếc nệm cỡ lớn. Dựng chiếc đệm đó lên trong góc phòng, và trong hơn 1 tháng không một lần thấy cần phải dùng đến và rồi tôi đã mạnh dạn bỏ chiếc đệm sau đó. 

Thay đổi không khí 

Vì đồ đạc trong nhà khá ít, nên sau một thời gian dài có thể gây ra cảm giác nhàm. Trước đây tôi thường nghĩ cứ phải thêm món này món nọ, sắm thêm đồ để đổi mới không gian của mình. Nhưng khi không còn lựa chọn mua sắm thường trực nữa thì tôi nhận ra rằng sắp xếp, bày trí theo cách mới thì dù với số lượng đồ đạc như cũ thì vẫn sẽ cảm thấy khác lạ. Mỗi lần làm như vậy là tôi lại cảm thấy căn phòng không còn giống như trước nữa, mởi mẻ hơn, sinh động hơn.


Tôi không biết tương lai nắm giữ điều gì, chính điều đó là sự kỳ diệu của cuộc sống. Điều gì cũng đều có thể, vậy nên tôi tạo không gian sẵn sàng đón lấy những gì tôi chưa biết, những gì tôi không thể tưởng tượng ra- không gian cho những gì khả năng, sự mở rộng, sự phát triển vượt lên trên cả hiểu biết hiện tại lúc này. Tối giản không phải là điểm đến cuối cùng, không phải là cái kết. Luôn luôn, là một hành trình.

 

 

1 Comment

  • […] Tuần này, chúng ta có thêm một bài viết về Lối sống tối giản, hay còn được gọi là chủ nghĩa tối giản, một chủ đề nhận được khá nhiều sự quan tâm trong thời gian gần đây. Đây là lối sống có thể được áp dụng trong bất kỳ lĩnh vực nào của đời sống cá nhân: bỏ đi những thứ thừa thãi, hoặc, theo cách nói của Marie Kondo, tác giả cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật thì là những thứ “không đem lại niềm vui”, và nhờ đó tạo ra một khoảng trống, một không gian để có thể đón nhận những điều thực sự cần thiết và có ý nghĩa với mỗi chúng ta. Bạn có thể tham khảo thêm hai bài viết khác của tôi về chủ đề này: Một năm rưỡi sau chủ nghĩa tối giản và Chuyện tối giản: 2 năm sau. […]

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM