C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chuyện bọn mình sau một năm xa cách

C


 Mình rất thích viết về tình yêu, ý tưởng viết một bài về anh, về chuyện bọn mình đã được ấp ủ một thời gian khá dài nhưng mình cứ lần lữa vì không biết nên viết ra như thế nào cho không bị “ảo” quá hay mang tính khoe khoang. 

Cảm hứng viết về tình yêu thường ùa đến khi mình xúc động trong niềm hạnh phúc, cảm giác thôi thúc muốn chia sẻ và trao đi niềm hạnh phúc đó. Còn những lúc mối quan hệ của bọn mình mang năng lượng tiêu cực thì mình cũng sẽ viết, nhưng là viết nhằm mục đích giải toả cho chính bản thân mình trong thời điểm đó thì nhiều hơn. Và có thể một thời gian sau, khi đã nhận ra được những giá trị hay bài học ý nghĩa từ trải nghiệm tiêu cực trước đây, thì mình sẽ lật lại vấn đề, và có thể bật mí một chút về chúng, nhưng luôn là kèm theo một thông điệp hay lời nhắn nhủ lạc quan chứ không chỉ là sự tiêu cực thuần tuý.

Trong một lần gây nhau, anh hờn giận trách rằng: “Em đâu có thực sự để tâm chuyện chúng mình như thế nào, em chỉ quan tâm xem nó có đẹp đẽ trong mắt mọi người hay không thôi.” Câu nói này đã khiến mình suy nghĩ. Quả thật là mình hiếm khi lôi chuyện tình cảm riêng tư lên trên MXH và nếu chia sẻ thì đều mang thông điệp tích cực. Mình lại càng ít viết về những mặt tiêu cực xảy ra trong mối quan hệ cá nhân. Ngoại lệ duy nhất là bài Yêu xa có bền vững? đăng trên The JOU, chia sẻ cảm giác hoang mang, lo lắng khi phải yêu xa một thời gian dài. Có thể nói khoảng thời gian mới bắt đầu yêu xa là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với mối quan hệ của bọn mình từ trước đến giờ.

Khoảng thời gian khó khăn

Những tháng đầu tiên,  mình xuống tinh thần nghiêm trọng, đến mức hầu như ngày nào cũng khóc. Khóc trong lo sợ, khóc vì bất lực, khóc vì nhớ nhung,… Mình còn nhớ đến tận hai tháng trước, có những đêm mình nắm trằn trọc không ngủ được vì nhớ anh, rồi sự nhung nhớ ấy chuyển thành sự bất an. Những suy nghĩ dồn dập, viễn cảnh xa xăm và mơ hồ không rõ nét, chúng chứa đựng màu sắc u ám, cám cảnh. Mình cứ nằm đó khóc hoài không dứt. Cũng những tháng đầu tiên đó, mình với anh cãi nhau rất nhiều. Cãi nhau qua điện thoại càng làm cho mọi việc nghiêm trọng khi một trong hai người nhất quyết không chịu nghe điện thoại, không chịu đọc tin nhắn. Cái cảm giác lực bất tòng tâm không thể làm gì khác được xen lẫn cơn tức giận khiến cho cổ họng mình như ức nghẹn… Điều mình muốn nói chung quy lại là có những tháng ngày rất khó khăn đối với bọn mình. Có những lúc mình cảm thấy muốn từ bỏ và lời nói chia tay đã trực chờ trên đầu môi rồi. Mình nghĩ anh cũng vậy. 

Yêu xa, nhiều lúc mình cảm thấy mọi chuyện không thực. Mọi thứ giữa mình và đều cần đến bên thứ ba: đơn vị internet này, bưu điện này, cửa hàng điện hoa này, rồi thì Amazon này, các ứng dụng này… Để truyền yêu thương đi cần không chỉ là hai người nữa, mà phải cần sự giúp của “quan bên trăm họ”. Nhiều lúc mình đùa anh, yêu xa thực sự quá mong manh, bởi vì tình cảm của những đứa yêu xa như mình lúc này hàng ngày sống sót được là nhờ Wifi/4g nên chẳng may mà bây giờ đứt cáp cục bộ thì chắc hết yêu (lol) anh nhỉ.”

Nhưng bên cạnh đó mình cũng nhận ra bản thân đã trưởng thành và học được nhiều điều quan trọng trong một năm yêu xa vừa rồi.

Có trách nhiệm hơn về cảm xúc của bản thân

Chính ra cũng chính vì sự bất tiện của việc cãi nhau qua điện thoại mà mình học được cách tự trấn tĩnh. Mình là một người cãi rất dai, và mình cãi phải ra ngô ra khoai mới chịu thôi. Còn anh thì ngược lại, chỉ đến một giới hạn là anh hoàn toàn không chịu hợp tác nữa. Người ta nói giao tiếp là một điệu nhảy, cãi nhau cũng không ngoại lệ. Mình không thể nhảy một mình mà không có bạn nhảy, vậy nên nếu một trong hai người quay lưng  bước đi khỏi sàn nhảy thì mình cũng chẳng thể cãi nhau nữa. Lúc đó chỉ có mình mình lẩm bẩm và độc thoại thôi. Nhưng là trước đây, mình sẽ dùng mọi thủ đoạn để bắt anh tiếp tục cãi nhau với mình (nghe rất buồn cười). Vì anh ở ngay bên cạnh nên mình có thể làm nhiều cách, mình rất sáng tạo và đôi khi mình lại phải tự đi thu dọn mớ lộn xộn mà mình gây ra  lol. Nhưng điện thoại thì không như thế, như mình đã nói một khi anh đã nhất định không chịu nghe điện thoại, đọc tin nhắn thì mình chẳng còn cách nào khác. Mình đành phải tìm cách tự bình tĩnh mà không cần đến anh, như tâm sự với bạn thân, nằm nghe nhạc, ăn bánh ngọt, uống trà, viết journal,… Mình đã có trách nhiệm hơn với cơn giận của chính mình thay vì tìm đến người thân yêu nhất của mình và trút lên họ.

Sống chan hoà với nỗi sợ hãi

Sợ những điều đã hoặc đang xảy ra mà mình không biết, sợ những điều sẽ xảy ra mà mình chẳng làm gì được. Ôi những nỗi sợ dù không tồn tại nhưng lại có thể cướp đi sự hiện diện của người cưu mang nó. Điều giúp mình vượt qua nỗi sợ cuối cùng là tự phân tích xem nỗi sợ đó của mình bắt nguồn từ đâu, chính là trả lời câu hỏi vì sao mình sợ hãi.

Rồi mình nhận ra rằng mình sợ hãi bởi vì xu hướng thích kiểm soát, những điều mình không biết khiến cho mình cảm thấy không thể kiểm soát được những gì đang xảy ra mà cũng không có cách nào thay đổi, ngăn chặn điềm gở trong tương lai. Mình cũng sợ hãi bởi mình cảm thấy thiếu an toàn, sợ rằng mình không đủ tốt để ai đó chịu cùng mình vượt qua những khó khăn, rằng tình cảm chưa đủ lớn để chiến thắng những thách thức thuở đầu. Và cuối cùng, mình sợ hãi vì chưa yêu bản thân đủ nhiều. Mình sợ mất đi tình yêu người khác dành cho mình sẽ khiến mình đau khổ và cô quạnh, vì mình nghĩ rằng chẳng có tình yêu nào tốt hơn tình yêu mình đang có được. Nhưng rồi mình tự nhắc nhở bản thân là luôn luôn, luôn luôn có một người vẫn luôn ở đó bên cạnh mình đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Đó chính là mình, hay vũ trụ, hay Đức Phật, hay Chúa, hay thánh Allah,… bản thân mỗi người sẽ có cách gọi riêng nhưng chung quy lại nó vẫn thuộc về bên trong chứ không phải ai khác bên ngoài. Đúng là chỉ khi quay trở lại nội tâm, ta mới có thể hiểu được và hoá giải nỗi sợ.

Nỗi sợ của mình thực ra không chỉ khiến bản thân mình mệt mỏi mà còn khiến đối phương cảm thấy gò bó. Mình sẽ cảm giác thôi thúc phải biết mọi điều anh làm, nơi anh ở (mặc dù anh rất tâm lý khi chủ động chia sẻ vị trí với mình và cài đặt chức năng đó hoạt động 24/7, nhưng cho dù anh làm vậy thì mình vẫn có thể vặn vẹo biết đâu anh để điện thoại ở nhà để đánh lạc hướng mình, chắc mình xem nhiều phim điệp viên quá)… tất cả chỉ để trấn an bản thân rằng mọi việc đang diễn biến tốt đẹp theo hướng mình có thể kiểm soát được. Chỉ sau khi hiểu được căn nguyên của nỗi sợ đó và sống chung hoà bình với nỗi sợ, mình mới có thể mang đến khoảng trời tự do cho mối quan hệ của hai đứa. 

Cho nhau sự tự do

Vì ở xa nên việc liên lạc của hai đứa giới hạn ở những cuộc gọi, và hoạt động chung duy nhất cuối tuần cùng nhau xem một bộ phim (cảm ơn scener.com). Sau này khi chênh lệch múi giờ chuyển từ 2 tiếng thành 14 tiếng và những khoảng thời gian chung hai người cùng thức trở nên ngắn hơn, mình lại càng mong muốn tối ưu hoá thời gian ngắn ngủi đó bằng những cuộc gọi liên hồi, nhắn tin update liên tục và vẽ ra đủ thứ để làm để nói. Nhưng dĩ nhiên chủ đề cũng có lúc cạn kiệt, và việc dính với điện thoại cả ngày đêm khiến cho mình thấy mệt, cuộc sống của mình không còn là ở đây tại nơi mình đang ở nữa mà là trên màn hình nho nhỏ kia. 

Mình biết cuộc sống không phải chỉ có mỗi tình yêu lứa đôi mà còn công việc, giao lưu bạn bè, sở thích cá nhân,… Mình luôn nói với anh “Hãy đi ra ngoài gặp gỡ mọi người và có thời gian vui vẻ nhiều hơn”, bởi vì thực tế mỗi lần anh đi chơi như vậy là một lần mình tạm quên anh đi và được dành thời gian cho chính mình. Cảm giác yên tâm vì biết anh cũng đang vui vẻ và mình cũng vậy. Mình cũng bớt thói kiểm soát hơn, không áp lực phải báo cáo và không phàn nàn nếu chẳng may hôm nào anh không “báo cáo”.

Khi viết bài này, mình cũng đã hỏi anh cảm thấy thế nào sau một năm yêu xa. Anh nói khá nhiều nhưng lan man, nên mình đã “được cho phép” tóm tắt câu trả lời của anh như sau: “Anh thấy bọn mình vẫn cãi nhau liên tục lol. Nhưng sau khi cãi nhau bọn mình vẫn có thể quay lại nói chuyện và làm hoà với nhau và vẫn chưa chia tay lol. Nhưng ý anh cũng muốn nói là nó cũng giúp anh xác định được tình cảm của mình rằng anh muốn gì trong mối quan hệ này.”

Khi quyết định về nước, mình cũng đã ngấm ngầm tự đánh cược với chính mình, và chọn đi ngược lại với lối hành động cũ của mình. Mình đã muốn thử thách xem sự cam kết của hai người đến đâu nếu phải yêu xa, và cho đến hiện tại mình càng tin là bản thân đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Bản thân mình đã từng bước chiến thắng những nghi ngại và bất an ban đầu để củng cố niềm tin vào tình cảm của hai đứa. Dĩ nhiên, mình không dám hứa hẹn xa vời gì trong tương lai nhưng mình cảm thấy yên an với hiện tại, thế là đủ.

P/S: lâu lắm rồi không có cái ảnh chung nào nên xin phép ăn mày quá khứ vậy.


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM