C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

CHAM LIST #2: Phát triển bản thân

C

Trong bài viết này, tôi lựa chọn 5 tác phẩm từ các thể loại khác nhau và về các chủ đề khác nhau. Đây là những tác phẩm đã có ảnh hưởng sâu đậm theo hướng tích cực đối với hành trình phát triển bản thân của tôi. Những tác phẩm cho tôi một cái nhìn khác biệt về những điều tưởng chừng như hiển nhiên trong cuộc sống. Và cũng là những tác phẩm dù có xem đi xem lại bao nhiêu lần, thì cảm xúc trong tôi cũng vẫn nguyên vẹn và đong đầy.

1. True Cost (tạm dịch: Cái giá thực sự)

Năm 2013, vụ sập nhà máy may Dhaka (hay còn được biết đến với cái tên vụ sập toà nhà Savar, vụ sập toà Plaza Rana) đã gây ra cái chết cho 1,134 người, và làm cho khoảng 2,500 người bị thương. Đây được coi là thảm hoạ chết chóc khủng khiếp nhất từng xảy ra với một nhà máy sản xuất may mặc trong lịch sử. Sự kiện này đã thu hút sự chú ý của Andrew Morgan.

True Cost là bộ phim tài liệu năm 2015 của đạo diễn Andrew Morgan tập trung vào ngành thời trang nhanh. Mở ra một cánh cửa phía sau sự hào nhoáng của ngành công nghiệp này, cho ta thấy cuộc sống nghèo khổ của những người lao động bị bóc lột ở các nước đang phát triển, thấy đất và sông bị ô nhiễm, thấy ô nhiễm thuốc trừ sâu, thấy bệnh tật và tỷ lệ ung thư cao ở những người làm việc trong ngành …

Một vài tuần, tôi thấy mình đứng trên sàn diễn thời trang lung linh rực rỡ nhất cùng với các nhà thiết kế nổi tiếng, rồi chỉ vài ngày sau đó, tôi lại thấy mình đi bộ qua những khu ổ chuột tối tăm nơi có những người công nhân làm việc không mệt mỏi để tạo ra những sản phẩm này. Sự tương phản thực sự khủng khiếp.
Nhưng trong hành trình tôi đi qua, điều khiến tôi ngạc nhiên nhất không phải là nỗi đau buồn gây ra từ sự bất công, mà đó là: Hy vọng. Thông qua câu chuyện của họ, bộ phim đã trở thành một bức tranh không chỉ về những cách thức mang tính tàn phá mà ngành công nghiệp này được vận hành dựa trên, mà bộ phim còn cho thấy một cơ hội để tái tạo lại nó. – Andrew Morgan

Bộ phim tài liệu này đã giúp tôi có cái nhìn hoàn toàn thay đổi với ngành công nghiệp thời trang. Những mặt tối, những góc khuất và những cái giá phải trả cho những bộ trang phục bắt mắt mà chúng ta chưng diện. Cái giá thực sự của chiếc áo hay chiếc váy mà chúng ta mua hoàn toàn không phải là mác giá mà chúng ta nhìn thấy được đính trên trang phục. Tại sao một chiếc áo chỉ có vài trăm nghìn đồng? Một trong những lý do đó là chủ doanh nghiệp trả mức lương gần như không cho những người công nhân nghèo, bóc lột sức lao động của họ, và rất nhiều nhân công trong số đó là phụ nữ. Sự phát triển như vũ bão của ngành thời trang nhanh đã gây ra những hậu quả khủng khiếp, và việc giải quyết điều này, chưa bao giờ lại nằm ở trong tay người tiêu dùng một cách hiển nhiên và dễ dàng đến vậy.

Tôi xem bộ phim này cách đây 2,3 năm, và cho đến thời điểm này, tôi cũng đã đọc được thêm nhiều thông tin về sự chuyển mình tích cực đáng kể của ngành thời trang. Nếu bạn đang cân nhắc về lý do tại sao cần có một lối sống bền vững, bộ phim này thực sự là một sự khởi đầu tốt.

 

2. Human The Movie (tạm dịch Con người)

Cách dàn dựng bộ phim này gợi nhắc tôi đến cụm từ Người kể chuyện, bởi xuyên suốt phần lớn độ dài của tác phẩm là một khung cảnh tối giản: một phông màn đen, một người,  và một câu chuyện. Đúng như tên gọi, Human là một bộ phim về Con người.

Để có một cuộc sống sự nghiệp thành công không khó. Để có một cuộc sống về đời tư thành công thì khó hơn. Để thực sự trở thành một con người đúng nghĩa thì còn khó hơn rất nhiều. Chúng ta đã quên mất điều đó.- Arthus-Bertrand

Một bộ phim về con người, một bộ phim về chính tất cả chúng ta. Một bộ phim về những thứ làm nên con người như tình yêu, lòng vị tha, bạo lực, sự hồi tưởng, nỗi khao khát, sự hối tiếc, những giận dữ và niềm vui… Trong tác phẩm gốc, chúng ta không hề biết tên của những người xuất hiện trên màn hình, cũng không có bất kỳ thông tin nào về lai lịch xuất thân, nghề nghiệp, vị trí xã hội… toàn bộ những định nghĩa, những phụ kiện khác hoàn toàn bị lược bỏ. Và chính bởi vì không biết đến họ là ai, họ đến từ đâu, càng làm cho tôi thấm thía hơn khi nghe những trải nghiệm của họ. Không quan trọng đó là người nhặt rác, hay cựu tổng thống của một quốc gia, những câu chuyện của họ đều đáng quý như nhau, đều gây xúc động như nhau, và đều rất con người. 

Đến đây, tôi nhớ một đoạn trong cuốn sách gần đây tôi có được đọc:

Nếu như có con, tôi sẽ dạy chúng rằng: Không quan trọng một người có giàu có, quyền lực và nổi tiếng đến thế nào. Họ cũng giống bất cứ người nào khác.
Chúng ta đều mong mỏi sự kết nối sâu sắc, mong muốn được chấp nhận một cách vô điều kiện. Chúng ta đều có chung những nỗi bất an. Chúng ta đều cần có sự chấp nhận. Chẳng có lý do gì để con cảm thấy rằng mình thấp kém. – Haemin Sunim

Những con người nhỏ bé, những con người tầm thường và sự vĩ đại bên trong họ.

Bạn có thể xem miễn phí bộ phim trên Youtube.

Fun fact: 3 năm để hoàn thành, 17 người gồm có nhà sản xuất Arthus-Bertrand và 16 nhà báo đi thực hiện cuộc phỏng vấn, 2,020 người được phỏng vấn đến từ 60 quốc gia khác nhau, 40 câu hỏi bao quát nhiều chủ đề từ tôn giáo, gia đình, hoài bão, những thất bại, vấp ngã, chiến tranh,…
Tại liên hoan phim quốc tế Vancouver năm 2016, bộ phim đã giành giải Bộ phim tài liệu được yêu thích nhất, dựa trên bình chọn của khán giả.

 

3.Black Mirror (tạm dịch: Chiếc gương đen)

Đây là chương trình truyền hình đã từng được tôi nhắc đến trong một bài viết có tên Tháng 1 và sự kết nối.

Black Mirror là một chương trình truyền hình khoa học viễn tưởng ăn khách, với nội dung tập trung khai thác mối quan hệ giữa con người và công nghệ. Năm 2014, tập phim đặc biệt được phát sóng, là một trong những tập phim xuất sắc nhất trong toàn bộ seri, những thước phim cuối cùng trong tập này đã để lại những ám ảnh sâu sắc cho nhiều người xem: Vào một ngày giáng sinh, giữa khung cảnh một trung tâm mua sắm tấp nập đông vui người qua lại, người ta thấy một bóng người màu đỏ, trông như một người đàn ông. Anh ta đang đứng giữa dòng người. Không ai nom thấy mặt mũi anh ta như thế nào, cũng không ai nghe được anh ta đang nói gì. Đồng thời, đối với người đàn ông ấy, những người xung quanh chỉ còn là những bóng trắng di chuyển cùng thứ âm thanh méo mó. Từ khoảnh khắc đó kéo dài đến mãi mãi. Anh ta đang chịu một hình phạt kinh khủng nhất. Anh ta đã bị CHẶN bởi tất cả mọi người, trong một thế giới thực. 

Đây cũng là tập phim đầu tiên của chương trình mà tôi được xem, một tập phim vô cùng ấn tượng và ám ảnh. Và đó là lần đầu tiên tôi biết đến Black Mirror.

Black Mirror có nghĩa là chiếc gương đen. Chiếc gương đen mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu: màn hình điện thoại, máy tính, ti vi, đồng hồ thông minh,… Chương trình truyền hình không chỉ khai thác những hậu quả không lường trước của những công nghệ mới, công nghệ tiềm năng như kính áp tròng thông minh, thiết bị ghi nhớ những kỹ ức qua thị giác, chó robot,…. Black Mirror còn có nhiều tập phim về cách con người sử dụng mạng xã hội, hay ứng xử với các trào lưu trên thế giới ảo. Đã có những tập phim khiến tôi giật mình và phải nhìn lại chính cách mình hành xử.

Mỗi tập phim là một câu chuyện hoàn toàn độc lập, vậy nên bạn có thể chọn một tập phim bất kỳ nào có vẻ thú vị để bắt đầu mà không cần phải theo dõi từ những tập đầu tiên để hiểu câu chuyện. Đây không phải là một chương trình giải trí, luôn luôn có một thông điệp sâu sắc được truyền tải đến người xem qua các tập phim. Các tập phim thường mang một màu sắc chung: lạnh ngắt, xanh xám, và ám ảnh. Công nghệ và cuộc sống là một mối quan hệ gây nhiều tranh cãi, và hiếm có một chương trình truyền hình nào có thể thể hiện nó theo một cách ấn tượng và đa dạng như Black Mirror.

4. The OA (Tạm dịch: Thiên thần đầu tiên)

Trước tiên, tôi phải nhấn mạnh rằng mình chưa từng xem bất kỳ bộ phim nào giống như The OA. Đẹp vô cùng. Đẹp đến khác thường. Đẹp đến không thể thốt lên lời. Đẹp đến tàn bạo.

The OA là một câu chuyện kỳ lạ, xoay quanh người phụ nữ trẻ Prairie Johnson, người đã trở về sau 7 năm mất tích. Người ta cố gắng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cô gái ấy trong quãng thời gian mất tích. Thế nhưng còn một câu hỏi lớn hơn mà người ta khao khát được giải đáp: Vì sao giờ đây đôi mắt của cô lại sáng lại? Nói tóm tắt thì đây là câu chuyện bắt đầu từ một cô gái mù mất tích, 7 năm sau cô quay về và lấy lại được thị lực. Nhưng không chỉ có vậy.

Xuyên suốt phần 1, là dòng hồi tưởng của cô gái về cuộc đời mình từ con gái độc nhất của một nhà tài phiệt, sau một tai nạn trở thành cô bé mù loà. Và sau đó, mất cha. Về những gì đã xảy ra trong 7 năm cô mất tích, và dĩ nhiên cả câu trả lời cho câu hỏi lớn phía trên. Một cuộc đời của cô gái với những biến cố và nghịch cảnh đến xót xa, nhưng cũng lại là tình yêu thương và nghị lực phi thường. Những tuyến nhân vật phụ cũng đều là những ẩn số và những vẻ đẹp dị thường. Tất cả các nhân vật trong bộ phim đều đặc biệt không hề kém cạnh.

Phần 2, lại là một bất ngờ khác. Những nhân vật hoàn toàn mới mẻ, một cô gái trẻ người Mỹ gốc Việt bị mất tích, một trò chơi kỳ lạ của thế giới ảo, một ngôi nhà bí ẩn… Lúc đầu, tôi còn tưởng mình lạc nhầm vào một bộ phim nào khác. Rồi dần dần, câu chuyện của phần 1 và phần 2 cũng bắt đầu hoà quyện vào lẫn nhau. Một cuộc phiêu lưu đầy những bí ẩn mới. Theo cảm nhận cá nhân của tôi, phần 2 này còn kỳ diệu và hấp dẫn hơn hẳn phần 1 đã rất xuất sắc rồi. Những câu hỏi của phần 1, cũng được giải đáp trong phần 2 này.

Không lời nào có thể ngợi ca hết được sự sáng tạo vô tận và tâm huyết của hai nhà sản xuất Brit Marling và Zal Batmanglij. Có những chi tiết mà người ta có thể thấy rõ ràng là hư cấu và phi lý, nhưng chỉ trong The OA, ta mới thấy sự phi lý ấy không thể hợp lý, và sự hư cấu ấy chẳng thể chân thực hơn.

The OA mãi mãi là một món quà kỳ lạ. Từng chi tiết nhỏ nhất của bộ phim đều đắt giá. Một bộ phim truyền hình khiến tôi nổi da gà, hồi hộp, nhẹ nhõm, xót xa, căm phẫn, hạnh phúc, và đồng cảm. Một bộ phim khiến người xem không hề muốn bỏ qua bất kỳ khoảnh khắc nào diễn ra trên màn hình. Những điều kỳ diệu mà chúng ta muốn thưởng thức bất cứ khi nào có thể.

Fun fact: việc phần 3 của The OA đột ngột bị ngưng sản xuất đã gây ra một sự bức xúc lớn trong lòng người hâm mộ. Rất nhiều nỗ lực “giải cứu” bộ phim như chiến dịch  #SaveTheOA, nhảy flashmob trên quảng trường Thời đại,…

 

5. Masterclass (tạm dịch: Lớp học của chuyên gia)

Masterclass thực ra là một trang web học online. Học từ những chuyên gia hàng đầu trên thế giới chính là nền tảng mà dựa trên đó, Masterclass được dựng lên.

Nhìn chung, để hoàn thành mỗi khoá học hoàn chỉnh của chuyên gia chỉ mất khoảng thời gian bằng xem một bộ phim điện ảnh. Masterclass cũng được cho rằng giống như Netflix. Bởi cách các lớp học được dựng lên đều rất “điện ảnh”, trau chuốt và đẹp mắt. Nhưng hơn Netfflix ở một điểm là sau cùng một khoảng thời gian như nhau, điều mà bạn thu lại được ở Masterclass luôn luôn là ít nhất một kiến thức bổ ích. Rất nhiều chuyên gia đóng góp vào dự án Masterclass nói rằng họ làm điều này vì muốn truyền cảm hứng đến người xem. Đó là điều tôi cảm nhận được rõ ràng trong hầu hết những khoá học mà mình đã tham gia. Masterclass gây hứng thú với tôi lúc ban đầu bởi nó có rất nhiều bài học từ các tác giả, các nhà văn nổi tiếng trên thế giới, bản thân tôi lúc bấy giờ  khá háo hức được học hỏi, được trau dồi kỹ năng viết của mình. Tuy nhiên sau này khi trở thành học viên của Masterclass, thì tôi cũng khám phá ra được rất nhiều bài học hay khác mà không thuộc lĩnh vực Viết (writing).

Phần lớn các lớp học mà tôi đăng ký theo học là lớp học về Viết, như dự định ban đầu, nhưng rất nhiều các lớp học yêu thích của tôi lại không hoàn toàn liên quan đến lĩnh vực này. Tính đến thời điểm hiện tại, những lớp học dưới đây là lớp học yêu thích nhất của tôi:

– Tiến sĩ Jane Goodall dạy Bảo tồn

– Chris Voss dạy Nghệ thuật đàm phán

– Ron Finley dạy Làm vườn, trồng cây

– Neil Gaiman dạy Nghệ thuật kể chuyện

Có rất nhiều điều bổ ích, những bài học quý giá, những kinh nghiệm được đúc kết mà chúng ta học được từ những bộ óc tài ba, những trái tim lớn. Tôi tin chắc rằng tất cả những ai đang tham gia các khoá học trên MasterClass đều khẳng định rằng đây là một sự đầu tư đúng đắn và vô cùng hiệu quả.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian