C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Dịch: Chuyện nhà Love. (Phần 1: Walter Miller là ai?)

D

Một câu chuyện tình yêu phi thường đến lạ thường của hai con người bình thường đã truyền cảm hứng cho biết bao người đọc. Một màu sắc ấm áp trong mùa lễ Tình nhân.

CHERYL

Một buổi sáng bình thường gần 5 năm về trước. Lúc ấy, tôi đang pha trà trong bếp, Bobby vẫn nằm trên giường. Rồi sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi từ từ kéo lên và thấy mấy người cảnh sát đứng ngoài đó. Thoạt đầu, tôi không hề lo lắng, bởi vì sống ngay  cạnh nhà chúng tôi là một người đàn bà không bình thường, thỉnh thoảng thì cảnh sát vẫn phải ghé qua kiểm tra bà ta. Tôi nghĩ rằng chắc là cảnh sát nhầm địa chỉ. Nhưng khi tôi mở cửa, ngay lập tức 12 viên cảnh sát đi xuyên qua chỗ tôi đứng và ập vào trong nhà, trên áo khoác một vài người còn có chữ FBI. Bọn họ tiến thẳng vào phòng ngủ, Bobby đang ở đó. Tôi nghe thấy cảnh sát hỏi: “Ông tên là gì?” .“Bobby Love”- ông ấy trả lời. “Không phải. Tên thật của ông là gì?” Rồi ông ấy lí nhí một điều gì đó. Cảnh sát liền đáp: “Ông trốn kỹ đấy.” Tôi len lỏi, cố tìm cách vào phòng, nhưng viên cảnh sát liên tục chặn tôi lại: “Lùi lại, lùi lại. Bà không biết ông ta là ai đâu.” Rồi sau đó, họ còng tay ông ấy. Chuyện này thật vô nghĩa hết sức. Tôi và Bobby, chúng tôi lấy nhau và đã chung sống suốt 40 năm qua. Chồng tôi thậm chí chưa từng có bất cứ tiền án nào. Tôi bắt đầu gào khóc: “Bobby, chuyện này là sao? Ông đã giết người hay sao?” Và ông ấy nói với tôi thế này: “Cheryl à. Chuyện đã lâu lắm rồi. Xảy ra trước khi tôi gặp bà. Hồi đó, tôi ở Bắc Carolina.”

BOBBY

Rất lâu trước đây, thời điểm đó tôi vẫn còn mang cái tên Walter Miller. Tuổi thơ của tôi trôi đi trong bình lặng. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng không có biến cố hay điều gì thực sự kịch tính xảy ra. Chỉ cho đến khi tôi đi xem buổi diễn của nghệ sĩ Sam Cooke. Năm đó, tôi 14 tuổi. Với tâm trạng cực kỳ phấn khích, tôi cố chen lấn bằng được để lên hàng đầu, ngay gần bục sân khấu. Đó là thể loại nhạc dance sôi động, nên khán giả rất thực sự khá láo nháo. Sam Cooke không lấy gì làm thích thú với chuyện đó. Ông ấy liên tục bảo mọi người ổn định chỗ. Chơi xong hai bài, Sam Cooke tức giận đùng đùng rời khỏi sân khấu. Thấy thế, lấy hết hơi hết sức, tôi hét thật to: Sam Cooke là đồ rác rưởi! Tại Bắc Carolina của năm 1914, chỉ riêng hành động đó cũng đủ khiến tôi bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng. Mọi thứ nhanh chóng xuống dốc sau vụ việc đó. Phải gồng gánh nuôi 8 đứa con, mẹ đã không thể kiểm soát được tôi. Những năm tháng đó, tôi vướng vào đủ thể loại rắc rối, hết cuỗm ví tiền trong những chiếc xe ô tô không khóa, tôi còn trộm những tấm séc từ những thùng thư. Hành vi càng ngày càng táo tợn. Cho đến một ngày tôi bị bắt quả tang khi đang ăn cắp trong phòng tập nhạc của trường học. Họ gửi tôi đến trung tâm cải tạo thanh thiếu niên có tên là trường đào tạo Morrison sau đó. Tôi căm ghét tất cả mọi thứ ở nơi đó. Thức ăn dở tệ. Lũ nhóc thanh thiếu niên thì bạo lực. Trên người tôi giờ vẫn còn mấy vết sẹo từ những lần bị đánh ở đó. Hằng đêm, khi thiếp ngủ, âm thanh còi tàu chở hàng đâu đó ngoài kia vang lên bên tai. Tôi khao khát muốn biết hướng đi của những chiếc tàu đó. Vào một đêm, khi người bảo vệ không để ý, quay lưng lại để kiểm tra cửa khóa, với hết sức bình sinh tôi chạy thật nhanh về phía cửa hậu—nơi có tiếng còi tàu. Trong đời mình, đó là nơi đầu tiên tôi bỏ trốn.

Theo những chuyến tàu, tôi đặt chân đến thủ đô Washington DC. Trong một khoảnh khắc, dường như mọi thứ sẽ ổn cả, sẽ đâu vào đấy. Tôi có người anh trai sống ở đây, và tôi bắt đầu ngủ lại tại chỗ của anh. Đăng ký đi học tại một ngôi trường mới. Tôi sẽ đi học. Thỉnh thoảng, tôi sẽ chơi bóng rổ. Cuộc sống sẽ lại ổn thỏa. Nhưng sự thực là tôi vẫn chưa tỉnh ngộ. Những thói quen xấu và tệ nạn cũ đã bắt kịp tôi, dẫn lối đến việc đàn đúm với một nhóm người xấu. Những thành viên trong nhóm này từng thực hiện những vụ cướp ngân hàng và bỏ trốn thành công. Biết được điều đó, tôi quyết định tham gia cùng. Chúng tôi lái xe về hướng bang Bắc Carolina, hệ thống an ninh ở những ngân hàng thuộc khu vực này lỏng lẻo hơn. Chúng tôi tẩu thoát thành công vài lần, sau mỗi vụ cướp thành công, chúng tôi tới câu lạc bộ khiêu vũ thoát y, ăn chơi trác táng như thể mình là những tay chơi lớn. Như thể mình là dân xã hội đen. Tôi không có ai để đổ lỗi ngoài chính bản thân mình. Cảm giác có tiền làm tôi mê muội. Nhưng cuộc vui chẳng kéo dài lâu. Trong số những ngân hàng, có một nơi được lắp đặt hệ thống báo động ngầm. Trong khi lũ cướp chúng tôi đang bận ních tiền đầy túi, viên quản lý đã kín đáo kéo thanh báo động. Cảnh sát phục kích sẵn tại bãi đỗ xe. Mọi thứ thế là trật lất hết cả. Tôi cố gắng tháo chạy, luồn lách lao mình qua những chiếc ô tô. Một cú bắn vào mông, viên đạn xuyên thẳng qua tôi. Tỉnh dậy tại bệnh viện sau đó, cùng với hai lỗ thủng phía trước và sau chiếc áo khoác.

Đời Walter Miller thế là hết. Tòa tuyên án 25 đến 30 năm tù giam. Trong một thời gian, tôi đã nuôi hy vọng. Vài lần kháng cáo, hy vọng được tha bổng căn cứ vào một sơ hở nào đó trong luật pháp, không thì ít nhất cũng được làm việc với một luật sư giỏi hơn. Nhưng mọi thứ đâm vào ngõ cụt. Thực tế sớm chỉ thẳng ra rằng tôi sẽ vắng mặt ở một nơi rất xa trong một quãng thời gian rất dài. Họ chuyển tôi đến một cơ sở có hệ thống an ninh tối đa, với tên gọi Nhà tù trung tâm. Nơi đó có những tòa tháp súng(*) và mọi thứ. Chẳng có cách thoát thân, tôi hiểu rằng mình cần phải làm quen với nơi này. Cũng trong thời gian này, việc người phụ nữ thân sinh ra tôi qua đời đã gây cho tôi một cú shock lớn. Suốt quãng đời sa sút này, bà đã không ngừng cầu nguyện một ngày nào đó tôi sẽ cải tà quy chính, biết quay đầu. Giờ thì cơ hội chứng kiến lời nguyện cầu đó thành sự thực của bà đã tiêu tan. Sau chuyện đó, tôi tự đưa ra cam kết rằng phải cố gắng sống tốt hơn. Trở thành một tù nhân có ý thức cải tạo tốt nhất.

Những bản nhận xét về tôi hoàn toàn sạch bong. Tôi cải tạo tốt đến mức người ta quyết định chuyển tôi đến cơ sở có hệ thống an ninh thấp nhất. Nơi đây giống một trại tập trung hơn là nhà tù. Mặc dù vẫn có những tòa tháp được trang bị súng và những thứ khác nhưng chúng tôi được tự do hơn. Được phép dạo bộ quanh sân. Được gọi điện thoại. Tôi còn có chương trình radio của riêng mình. Rất nhiều niềm vui trong thời gian này. Tôi thu âm lại mỗi thứ Tư hàng tuần, và họ sẽ phát những đoạn thu âm đó trên trạm phát thanh địa phương. Ở đây rất thoải mái. Mọi thứ đều tốt đẹp cả, vậy nên ý nghĩ bỏ trốn chưa bao giờ xuất hiện trong đầu tôi.

Nhưng mọi chuyện đảo lộn hoàn toàn. Có ai đó đã lớn tiếng chửi đội trưởng của nhà tù là “Đồ khốn nạn”, khi người này đang đi qua bãi đỗ xe. Lúc đó là sáng sớm, ngoài trời vẫn còn tối đen, vậy nên người đội trưởng đã không thể nhìn thấy mặt người đó. Tôi đang làm việc trong nhà bếp khi vụ việc xảy ra vậy nên không thể nào tôi là người làm chuyện đó. Nhưng người đội trưởng quả quyết rằng ông ấy nhận ra giọng nói là của tôi- và ông ấy ghi tên tôi vào. Kể từ đó trở đi, ông ta bắt đầu săm soi tôi. Cố cúi đầu xuống thấp hết mức có thể, nhưng cố gắng làm tốt cũng không ngăn sự trừng phạt ngày cày tăng lên. Ông ấy viết tên tôi, kèm theo đó là những lời nhận xét bịa đặt. Đổ cho tôi tội ăn cắp báo. Buộc tội giả vờ bệnh. Những báo cáo tiêu cực cứ thế chất đống lên cho đến khi chỉ cần chút nữa là lập tức tôi sẽ bị gửi lại trại giam phía trên ngọn đồi. Đó cũng là khi họ bắt đầu bắt tôi làm việc trên những con đường. Thứ công việc tồi tệ nhất đối với đám tù nhân. Tên bạn bị réo lên vào lúc sớm tinh mơ, bạn lên xe buýt. Họ lái xe đưa bạn đến tận Raleigh, công việc của bạn là dọn dẹp rác rưởi trên các con đường cao tốc. Kinh khủng. Người ta ném vào bạn đủ thể loại bánh mì kẹp và sữa lắc. Chớm đông, thời tiết cũng ngày một trở nên rét buốt. Tôi bắt đầu lên kế hoạch và âm thầm tiến hành từng bước. Tôi tích cóp một khoản tiền, ghi nhớ lộ trình của chuyến xe buýt. Nhờ đó, tôi nhận ra chiếc xe luôn dừng lại tại một điểm giao, ngay sát cánh rừng gỗ. Với khoảng cách không xa, tôi biết mình có thể nhanh chóng chạy trốn vào khu rừng đó. Tôi cũng phát hiện ra rằng viên cai ngục trc vào thứ Ba không bao giờ soát người của tù nhân khi họ lên xe buýt. Một đêm thứ Hai, khi cùng mọi người thưởng thức trận đấu của đội Colts trên tivi, tôi quyết định rằng đêm nay sẽ là đêm cuối cùng trong tù của mình.


*tháp súng: một tòa tháp được xây dựng đặc biệt với các khẩu súng được bố trí bên trong , và/hoặc trên mái của tòa tháp.

Nguồn: Humans of New York @humansofny

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM