C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Bật mí của bình yên: Từ bỏ sự chắc chắn

B

I’m sorry, secret siren, but I’m blocking out your calls
I’ve had my adventure, I don’t need something new
I’m afraid of what I’m risking if I follow you
Into the unknown

Tạm dịch:
Xin lỗi nhé, tiếng hát bí ẩn, nhưng ta sẽ chặn tiếng gọi của ngươi
Ta đã trải qua cuộc phiêu lưu của mình rồi và ta không cần điều gì mới mẻ nữa
Ta lo sợ những thứ phải đánh đổi nếu như ta đi theo tiếng gọi của ngươi
Đến với Những Điều Không Biết
Đến với Những Điều Không Biết

Chắc hẳn nhiều người trong số chúng ta quen thuộc với đoạn nhạc này, được trích từ Into the unknown, nhạc phim của bộ phim hoạt hình nổi tiếng Frozen 2, ra mắt năm 2019.

 

Tôi đã được nghe ca khúc này rất nhiều lần, nhưng chỉ đến bây giờ khi thực sự đắm mình vào ca từ của bài hát, tôi mới nhận ra cái đẹp và ý nghĩa ẩn chứa trong thông điệp được gửi đến người nghe, và dĩ nhiên, thông điệp này có “dính líu” đến nội dung bài viết của hôm nay.

Or are you someone out there who’s a little bit like me?
Who knows deep down I’m not where I’m meant to be?
Every day’s a little harder as I feel my power grow
Don’t you know there’s part of me that longs to go…
Into the unknown?

Tạm dịch:
Hay ngươi cũng chỉ là một ai đó ngoài kia, giống như ta đây?
Một người mà sâu thẳm trong tâm biết rằng đây không phải là nơi ta thuộc về?
Mỗi ngày trôi qua lại khó khăn hơn bởi ta cảm nhận được sự lớn mạnh của ngươi
Có biết không, rằng một phần trong ta nóng lòng muốn được đi
Đến với Những Điều Ta Không Biết

Hầu như tất cả chúng ta đều muốn chắc chắn rằng những mọi điều sẽ xảy ra theo cách mà chúng ta mong. Chỉ khi chắc chắn rằng sẽ không có điều gì bất ổn, chúng ta mới có thể cảm thấy an lòng và bình yên trong giây phút này. Thế nhưng bởi cuộc đời này luôn chứa đầy sự bất ổn, và thiếu chắc chắn, Vũ trụ luôn có cách để xoay chuyển tình thế theo một hướng bất ngờ, phá tan mọi dự định mà ta đã cẩn trọng xây dựng bấy lâu nay, nên trái ngược với mong muốn, dường như chẳng lúc nào tâm trí ta được ngơi nghỉ, được an yên. Phải chăng, chúng ta nên dừng lại và đặt câu hỏi về việc ta cứ bám khư khư lấy những gì mình biết, hay cố gắng gìn giữ mối quan hệ của bản thân với cảm giác chắc chắn có thực sự hữu ích?

Sự ổn định

Cách đây hơn 1 năm, tôi ra một quyết định quan trọng, đó là từ bỏ công việc mà mình đã gắn bó trong suốt 4 năm, từ bỏ một khoản lương đều đặn vào tài khoản mỗi cuối tháng, từ bỏ căn hộ dễ thương tại một khu dân cư dễ sống, và hơn hết, từ bỏ một cuộc sống ổn định ở một đất nước gần như hoàn hảo… Tất cả những điều đó, đánh đổi lại bằng giấc mơ mở một tiệm sách và cà phê nho nhỏ xinh xinh. Ngay sau khi rõ ràng về mục tiêu, tôi đã bỏ ra hàng tháng trời phác thảo chi tiết từng bước, mỗi tháng tiết kiệm thế nào, tìm hiểu những gì cần thiết và đảm bảo mọi thứ chắc chắn diễn ra theo kế hoạch. Nhưng rồi điều tôi không thể dự đoán được là đại dịch bùng phát ngay trước thời điểm tôi sẵn sàng lên máy bay về nước.

Không phải chỉ một lần tôi được nói rằng có bao nhiêu người mong được ở vị trí của tôi mà không được, còn tôi thì lại bỏ hết tất cả. Bản thân tôi cũng có những lúc đắn đo liệu quyết định ấy có đáng không, có xứng với việc tôi bỏ lại những gì được gây dựng sau bao công sức và tiền của hay không? Giả sử, mọi chuyện sau đó không được thuận lợi như mình dự tính thì liệu tôi có hối hận hay không? Và dường như, việc đại dịch bùng nổ, dẫn đến hiện tại là tôi bị kẹt lại ở Nhật mấy tháng trời và không hề tiến một bước nào gần hơn tới kế hoạch chi tiết mà tôi đã đặt ra, bất ngờ thay, đã đem đến một câu trả lời hoàn chỉnh, rõ ràng về những băn khoăn của tôi trước đó.

Tôi thừa nhận là mọi chuyện đang diễn ra không theo bất kỳ điều gì tôi dự tính ban đầu, hoàn toàn chệch hướng khỏi đường ray. Sau khi nghỉ việc, dường như tôi vẫn dậm chân tại chỗ. Thế nhưng, trong thâm tâm, tôi không cảm thấy hối hận. Trong thời gian vừa rồi, cũng có những thời điểm tôi buồn chán với việc ở nguyên một chỗ, hầu như không làm gì cả, nhưng không hề một lần nào, tôi có suy nghĩ quay lại chỗ làm cũ (mặc dù tôi rất cảm kích quãng thời gian mà tôi được làm việc tại đó), không một lần nào tôi nghĩ rằng “Giá như mình cứ tằng tằng với cuộc sống mà mình có trước đây thì tốt biết mấy.” Sâu trong thâm tâm, tôi hiểu rằng, cuộc sống ấy có thể là niềm mơ ước với một người nào đó, chỉ là không phải của mình.

Tôi đã từ bỏ cuộc sống ổn định để bước vào một lĩnh vực mà có quá nhiều điều tôi không biết, có chăng sự thử thách hiện tại cũng chỉ cho tôi thêm một điều tôi không biết nữa mà thôi.

Mặc cho những điều không chắc chắn vẫn diễn ra, mỗi ngày trôi qua, đầu óc tôi dễ chịu hơn, trái tim nhẹ nhàng và cảm thấy dễ thở hơn. Đây quả thực là những điều tôi không thể nào không cảm thấy biết ơn hơn.

Chấp nhận hiện tại

Từ bỏ sự chắc chắn là từ bỏ sự đinh ninh, chắc chắn rằng mọi thứ sẽ thuận lợi tiến triển theo hướng mà mình cho là. Một khi hiểu được rằng không phải lúc nào ta cũng đạt được điều mà mình muốn, hay không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra theo cách mà mình muốn, thì mới có thể nhìn thấy cơ hội trong việc được trải nghiệm những điều ta không biết, biến chúng thành những điều có ý nghĩa.

Tôi không thể ngờ rằng một sự kiện toàn cầu khiến cho tôi phải dời lại tất cả mọi dự định đến hàng tháng trời. Nhưng bởi tôi không thể thay đổi những gì đang diễn ra, thế nên sẽ tốt hơn nếu tôi không cố tìm cách kháng cự lại mà chấp nhận nó. Nhờ đó, tôi đã thu lại được những điều vô cùng ý nghĩa mà nếu đúng kế hoạch ban đầu thì chắc chẳng thể nào có được.

Từ chỗ ngồi bên cửa sổ bằng kính, tại quán cà phê nằm trong khu phố mua sắm lớn của thành phố, tôi nhìn thấy nhà hàng đặc sản cua nổi tiếng nằm ngay phía đối diện. Trước khu bán cua đóng hộp của nhà hàng, một người đàn ông đứng tuổi bước qua bước lại, chờ những người khách đến hỏi mua hàng. Trong những lúc rảnh rỗi vắng khách, ông đảo qua bục đựng tàn thuốc công cộng đặt ở giữa con phố đi bộ, trước cửa nhà hàng. Ông nhanh nhẹn, khéo léo nhấc tấm lọc sắt lên và dọn sao cho trông sạch sẽ và gọn gàng. Xong xuôi, ông quay lại vị trí cũ, bước qua bước lại, chờ tiếp đón những vị khách tới hỏi mua hàng. Chẳng mấy chốc, tấm lọc lại đầy những tàn thuốc của người qua đường. Trong suốt mấy năm gắn bó với thành phố này, tôi nhớ rằng chưa bao giờ mình từng được thấy một hình ảnh bình yên và thoáng đẹp rất khác lạ như thế của nơi đây.

Cũng nhờ mấy tháng vừa qua, mối quan hệ tình cảm của tôi và Ty đạt tới mức độ thấu hiểu và gắn bó bền vững hơn. Tôi hiểu nhiều hơn về bạn trai của mình, mặc dù những xung đột và mâu thuẫn không tránh khỏi cũng nhiều hơn, nhưng tôi cũng học hỏi nhiều hơn, biết dung hoà và điều chỉnh bản thân thay vì cứ khăng khăng giữ lấy cái tôi bướng bỉnh của mình. Giờ đây, có một cái nhìn cận cảnh và thực tế hơn về mối quan hệ của mình, tôi tin rằng phần nào đã giúp tôi vững vàng hơn về cảm xúc của chính mình và sẵn sàng cho quãng thời gian xa cách sắp tới. Nghĩ lại thì, quyết định hẹn hò với Ty chính là một ví dụ điển hình của việc đến với những điều mình không biết, cởi mở với những khác biệt và sẵn sàng bước ra khỏi vòng an toàn. Và đến thời điểm này, tôi dám khẳng định rằng đó là một quyết định đúng đắn.

Tôi xin kết bài viết bằng một đoạn trích từ bài viết có tên Uncertainty can be our best friend (tạm dịch: Sự không chắc chắn có thể là một người bạn tốt nhất của chúng ta) của tác giả Allison Garmen:

Tương lai chứa đựng những khả năng vô hạn, cả tốt và xấu. Chắc chắn những điều xấu có thể xảy ra, nhưng những điều tốt cũng có thể xảy ra. Nhiều người trong chúng ta bỏ qua những điều tốt đó, vốn là khía cạnh tích cực của sự không chắc chắn… Nếu chúng ta ngừng phóng chiếu suy nghĩ về chỉ những điều tiêu cực, chúng ta mới có thêm sức mạnh và mở rộng tầm nhìn để hành động. Và nếu như những chuyện tồi tệ xảy ra, thì ý tưởng “Có thể” (chú thích của tôi: tác giả gợi ý rằng thực hành tư duy Có thể sẽ giúp chúng ta hy vọng vào những khả năng tốt hơn và tập trung vào hành động thiết thực hơn. Có thể bằng cách viết ra những điều như Có thể mọi chuyện sẽ rất tệ nhưng sau đó sẽ tốt dần lên, Có thể sẽ có những cơ hội công việc mới trong lĩnh vực mới và mình cần phải trang bị thêm những kĩ năng mới để theo kịp sự thay đổi,…)

Tình cờ là khi nảy ra ý tưởng viết bài viết này, tôi nhận được e-mail thông báo bài viết mới từ blogger yêu thích, với chủ đề trùng hợp. Tôi sẽ để link dưới đây dành cho bạn nào muốn đọc tham khảo.

Mini Post #13: Viết Qua Trầm Cảm Sau Sinh & Nghiện Sự Chắc Chắn


Nếu bạn yêu thích bài viết này hoặc tìm thấy được những điều hữu ích, xin hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ để ủng hộ người viết. Xin cảm ơn.

Add Comment

C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian