C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Bài viết Không Tên (số 1)

B

Những ngày gần đây, S(ummer) nhớ W(ellington) lạ,

Sau một ngày hỏi thi cả sáng và chiều, S thấy mình rất cần một không gian yên tĩnh cho riêng mình…
Có những hôm trên lớp giảng bài lại bất chợt tưởng nhớ đến những lúc đi dạo trên vịnh. S thấy nhớ da diết những ngọn cỏ, nhành cây, triền núi, nhớ vầng trăng tròn vạnh sáng ngời, nhớ bầu trời lấp lánh sao, nhớ cả ánh nắng tươi tắn trên những nhành cây dưới bầu trời xanh mây gợn trắng xóa trên đầu núi và đầu sóng, gió thổi những nhành cỏ bay bay theo những làn mây trôi… Nhớ lắm sự yên bình, nên thơ, và hòa hợp ấy… Từ khi trở về, không ít lần S đã thấy trong lòng mình dấy lên sự khao khát được ở một nơi thanh bình như thế, giữa Hà Nội ồn ào, dù cô đang ở vùng ngoại ô. Nhiều khi S rất muốn được ở một mình.

tất cả chúng ta, con người, cây cỏ, đất đá, nước, mây, mặt trời hay các vì sao nhỏ bé đều là một phần trong nhau; vì nhau mà sinh mà diệt; vì có cái này nên có cái kia

Nhưng S ạ, không nên buồn đâu! Vì những vẻ đẹp ấy đâu phải đã rời xa. Chúng đâu chỉ còn là trong nỗi nhớ. Chúng và cô cũng là một mà thôi, nhất là khi cô nhớ đến chúng. Đó là sự tiếp nối bởi vì tất cả chúng ta, con người, cây cỏ, đất đá, nước, mây, mặt trời hay các vì sao nhỏ bé đều là một phần trong nhau vì nhau mà sinh mà diệt, vì có cái này nên có cái kia như thiền sư Thích Nhất Hạnh đã giảng. Có chăng, chính vì chúng mà mới có nỗi nhớ của cô. Và cũng chính vì chúng mà mới có cô của ngày hôm nay. Biết thế, S hãy nên trân trọng và biết ơn hơn là nuối tiếc. Tất cả những vẻ đẹp đó đều đang hiện hữu trong cô mà có lúc cô không nhận ra mà thôi.

thầm cảm ơn những mối duyên lành đã dẫn cô đi qua những năm tháng đó

S đã bắt đầu biết chuyển hóa những nỗi nhớ hay những nỗi buồn thành lòng biết ơn và tình thương qua những sự quán chiếu như vậy. S gần đây thấy biết ơn mỗi sáng thức dậy, đã thấy trân quý quỹ thời gian mỗi ngày để biết rằng mình cần làm điều gì đó có ích. Có những hôm thức dậy sáng sớm, cô thấy một niềm hạnh phúc nảy nở trong lòng khiến cho cô nhìn thấy mọi vật đều có một vẻ dễ thương kỳ lạ. Đó…những sự thanh bình và những vẻ đẹp của W đã tiếp nối trong cô, để cô thấy mình được an yên trong những sáng như thế! Cô lại thấy mình may mắn và thầm cảm ơn những mối duyên lành đã dẫn cô đi qua những năm tháng đó…


Chợt dừng lại trước đôi dòng tâm sự của cô bạn cùng phòng thời cắp sách trên giảng đường đại học. Những câu chữ như có giai điệu, ngân nga như một bản tình ca sâu lắng về những hồi ức tươi đẹp, và về Hiện Tại. Bản tình ca đã chạm đến trái tim tôi. Được viết bởi một giọng văn nhẹ nhàng cuốn hút kỳ lạ. Giống như chính con người cô. Rất dịu dàng, rất trầm lắng,và sâu sắc…

Một lần nữa, thực sự cảm ơn H đã tốt bụng đồng ý cho tớ chia sẻ bài viết này.

Add Comment

By Hang Nguyen
C-H-A-M.COM SỐNG CUỘC ĐỜI BẠN MUỐN.

Chủ đề

Dòng thời gian

Dấu trang của CHAM